Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Mưa rơi từ đâu ?

     Cứ những ngày mưa, tôi lại nhớ đến em...
     Cũng ngày mưa như thế, em đã rời xa tôi ... mãi mãi ...
     Có thể là cố tình, tôi đã quên mất ngày em ra đi. Nhưng trong tâm trí tôi luôn hiển hiện cái ngày dữ dội đó, cái ngày mà mãi mãi tôi không thể quên.
     Ngày hôm ấy, mưa thật to, cảm tưởng cơn mưa đó có thể làm nản lòng bao nhiêu người nhẫn nại. Ngày đó, cũng là ngày tôi bước vào kì thì kết thúc môn của một ngôi trường cao đẳng mà tôi chẳng có hứng thú học hành. Tôi, một người ích kỉ, hẹp hòi, xấu xa. Đã lấy một lí do hẹp hòi để bỏ công cuộc học tập của mình.
Trên đường về tôi cứ nghĩ mãi, " Tại sao người đó không phải là tôi ?". Bỏ học, bỏ thi, bỏ cả tương lai. Đánh mất niềm tin của tất cả mọi người. Vậy mà, tôi vẫn cứ sống. " Tại sao, người ra đi không phải là tôi? ".
     Mưa, lũ xô đổ chiếc cầu nhỏ, chiếc xe trở về ngày hôm đó chậm mất 3 tiếng đồng hồ. Chờ đợi, chờ đợi... Từng khắc trôi qua như dài cả năm. Lúc tôi về đến nhà thì em không con ở đó nữa. Vậy là cơ hội nhìn mặt em lần cuối cùng cũng đánh mất. Bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc theo em đi xa mãi mãi.
Ngày thăm em, ông bà khóc thật nhiều. Em nhỏ bé là vậy ... Và tôi, đã không còn em bên cạnh ...
     Mấy năm trôi qua rồi, mà tôi cứ ngỡ còn thấy em chơi đùa ở góc sân ngày hôm qua vậy. Ngày hôm qua, luôn là sự hối tiếc đối với tôi.
     Hôm nay, trời mưa em ạ. Cơn mưa, vẫn u buồn như lúc em đi. Và em, như viên ngọc vỡ tan trong hoảng loạn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét