Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Gửi người chồng tương lai

Hôm nay, hình ảnh một người đàn ông chợt hiện lên trong đầu em.
Một ngôi nhà yên bình bên thảo nguyên xanh thắm, một khu vườn đầy cây cối rộng rãi, ngôi nhà làm bằng gỗ, 1 người chồng và những đứa con bé bỏng, đáng yêu.
Ngày mai, khi 1 ngày mà anh đến bên em, em liệu có mãi luôn ôm anh hay không, hay là em chỉ mãi ôm một nỗi đau, 1 nỗi đau mà hầu như tất cả người phụ nữ bây giờ nhận được. Đó chính là sự phản bội. Hôm qua, em nhìn thấy hình ảnh vợ chồng chị gái em, khi chị gái em bị bệnh và chồng chở đi bệnh viện, không phải là cảm giác 1 đôi vợ chồng thực sự, 1 cảm giác xa cách hoàn toàn như 2 người xa lạ. Chị em đã không còn ôm hay dựa vào chồng chị 1 téo nào, thậm chí là ngồi cách 1 đoạn dù chị em rất đau. Người chồng tương lai của em, nếu chúng ta không thể ôm nhau đến suốt đời, thì hãy nói với em nhé. Em sẽ không lấy anh nữa đâu.
Và, khi chúng ta sẽ có những đứa con bé nhỏ. Khi đó, anh đừng để em ở nhà 1 mình thường xuyên nhé, bởi em sẽ cảm thấy mùi vị của sự phản bội. 
Nếu em đưa con về nhà ngoại. Thì cả 2 vợ chồng mình cùng đi nhé. Em không muốn cảm thấy sự trách móc của pa mẹ như với những cặp vợ chồng khác đâu. Có thể em cứng đầu, sống lập dị, nhưng em có thể chắc chắn 1 điều, đối với người em yêu, em sẽ luôn ở bên cạnh người đó suốt đời. Vì thế, chỉ là 1 chút hi vọng thôi, anh sẽ yêu một mình em chứ? Người chồng tương lai của em. Nếu chúng ta trong 1 khoảng thời gian nào đó, sẽ cãi cọ và li dị thì hãy nói với em nhé. Em sẽ không lấy anh nữa đầu.
Những đứa con của em, chúng sẽ đáng yêu vô cùng, nhưng chúng sẽ tự hào hơn nếu bố mẹ của chúng luôn tậm sự và chia sẻ cùng chúng, vì vậy, anh sẽ dạy cho chúng cách sống, em sẽ dạy cho chúng sự yêu thương nhé. Như thế khi con chúng ta lớn lên, chúng sẽ biết yêu thương nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn.
Gửi người chồng tương lai của em, điều hi vọng của em không mong ước là giàu sang, em chỉ mong ước. Cả nhà mình thật hạnh phúc, những đứa con có tấm lòng cao cả, biết yêu thương nhân loại và sống luôn nhớ về cuội nguồn

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Mưa rơi từ đâu ?

     Cứ những ngày mưa, tôi lại nhớ đến em...
     Cũng ngày mưa như thế, em đã rời xa tôi ... mãi mãi ...
     Có thể là cố tình, tôi đã quên mất ngày em ra đi. Nhưng trong tâm trí tôi luôn hiển hiện cái ngày dữ dội đó, cái ngày mà mãi mãi tôi không thể quên.
     Ngày hôm ấy, mưa thật to, cảm tưởng cơn mưa đó có thể làm nản lòng bao nhiêu người nhẫn nại. Ngày đó, cũng là ngày tôi bước vào kì thì kết thúc môn của một ngôi trường cao đẳng mà tôi chẳng có hứng thú học hành. Tôi, một người ích kỉ, hẹp hòi, xấu xa. Đã lấy một lí do hẹp hòi để bỏ công cuộc học tập của mình.
Trên đường về tôi cứ nghĩ mãi, " Tại sao người đó không phải là tôi ?". Bỏ học, bỏ thi, bỏ cả tương lai. Đánh mất niềm tin của tất cả mọi người. Vậy mà, tôi vẫn cứ sống. " Tại sao, người ra đi không phải là tôi? ".
     Mưa, lũ xô đổ chiếc cầu nhỏ, chiếc xe trở về ngày hôm đó chậm mất 3 tiếng đồng hồ. Chờ đợi, chờ đợi... Từng khắc trôi qua như dài cả năm. Lúc tôi về đến nhà thì em không con ở đó nữa. Vậy là cơ hội nhìn mặt em lần cuối cùng cũng đánh mất. Bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc theo em đi xa mãi mãi.
Ngày thăm em, ông bà khóc thật nhiều. Em nhỏ bé là vậy ... Và tôi, đã không còn em bên cạnh ...
     Mấy năm trôi qua rồi, mà tôi cứ ngỡ còn thấy em chơi đùa ở góc sân ngày hôm qua vậy. Ngày hôm qua, luôn là sự hối tiếc đối với tôi.
     Hôm nay, trời mưa em ạ. Cơn mưa, vẫn u buồn như lúc em đi. Và em, như viên ngọc vỡ tan trong hoảng loạn

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

エンド- Kết Thúc

Kết thúc để bắt đầu một thứ khác. Điều đó có đúng không nhỉ. Vậy nếu mình kết thúc cuộc đời của mình thì có fải mình sẽ bắt đầu 1 cuộc sống khác ở một nơi nào đó không nhỉ? Cũng không biết nữa. Nhưng đối với cuộc sống này mình quá mệt mỏi rồi. Tương lai,  hiện thực sao nó trớ trêu vậy. Nghĩ lại mình đang càng ngày càng lún sâu vào một cuộc sống vô nghĩa mà nhiều lúc tưởng chừng mình đang tự mình thắt cổ mình vậy. " - Cố gắng, Cố gắng lên ". Có người bảo mình sao không thử một lần có gắng. Không việc gì không làm được. Nhưng họ đâu biết. Mình sau những lần rớt xuống hố bùn lại tự ngoi lên. Lúc đó. Chẳng có ai bên cạnh cả. Cố gắng, cố gắng để làm gì cơ chứ. Khi mà bản thân không được 1 lần có cơ hội để cố gắng. Mọi người cứ hối thúc mình khi thực sự họ chỉ nói chứ đâu thực sự hiểu mình cần gì. Muốn gì ? Ngay tại bây giờ. Thực sự mình cũng không biết mình cần gì. Muốn làm gì? Sẽ sống ra sao?
Kí ức tương lai của mình đã dừng lại ở con bé tuổi lên 8. Thất vọng về cuộc sống này nên khi nhìn về cuộc sống hiện tại nó quá tăm tối chăng. Luôn đứng trong bóng tối để nhìn ra cái ánh sáng nhuốm màu nhem nhuốc ấy. Cứ mỗi lần muốn cầm một chiếc gậy thật to đập tan mọi thứ trước mắt. Nhưng ... Cứ nghĩ đến bố mẹ đã vất vả, mọi người nhìn mình với ánh mắt 1 con bé hư hỏng, thâm chí bị thần kình là mình lại không thể làm được điều đó. Tại sao không thể một lần đập tan cái phiền muộn của mình ngay cái hiện thực cơ chứ. Tại sao cứ phải sống theo suy nghĩ của mọi người. 1 lần. chỉ một làn nữa thôi. Muốn bắt đầu một cái gi đó có được không nhỉ ?
Cuộc sống nó khó khăn đến vậy sao? Khó khăn đến vậy sao? Mình muốn kết thúc tất cả mọi thứ tại đây. Và ngay bây giờ nhưng lại không bao giờ đủ can đảm về điều  ấy. Đứa bạn thân từng bảo " - Mi mà chết thì tau không bao giờ tha thứ cho mi " . " - Xin lỗi ! Có thể tau không làm được mi àk! " Tau quá mệt mỏi rồi ". Tau biết chứ. Chắc chắn mi sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ như tau được. Nhưng hãy thứ lỗi cho tau nhé nếu tau không giữ được lời hứa với mi.
Ngày hôm qua. Mình còn có một ý nghĩ. Hay mình cố bước thêm một bước. Một bước nữa thôi. mọi thứ sẽ khác hơn đúng không nhỉ? Nhưng dường như đó chỉ là suy nghĩ của bản thân mình mà thôi. Cố, cố gắng để rồi thêm 1 lần thất vọng với bản thân mình. Đếm sao cho hết những lần như thế. Đếm sao cho hết bây giờ.
Bố mẹ sẽ nói gì đây ? Lại trách mình không biết suy nghĩ ư. Thật sự mình đã nghĩ. Nghĩ rất, rất nhiều là đằng khác. Nhưng suy nghĩ của mình bố mẹ đâu bao giờ đọc được. Bởi trước mặt mọi người mình là con bé rất, rất chi là không biết suy nghĩ. Ham chơi và không bao giờ biết buồn. Chỉ luôn làm mọi người thất vọng. Nhưng đâu ai biết rằng. Con bé ấy đã không còn ước mơ. Đã đánh mất thời gian và luôn sống trong sợ hãi. Cái đáng sợ nhất của cuộc sống này mà con bé luôn fải một mình chịu đựng. Có ai biết ? Có ai biết hay không ? Tại sao điều ấy lại đến với tôi kia chứ. Tại sao nó lại chọn tôi ? Kết thúc cuộc sống để thấy nó nhẹ nhàng hơn. Đúng không nhỉ?
Tại sao mình lại băn khoăn nhiều đến như vậy. Khi mà đơn giản rằng mình muốn kết thúc mọi thứ tại đây